Đi Qua Thương Nhớ Nguyễn Phong Việt, Đi Qua Thương Nhớ (2012) (Nguyễn Phong Việt)

Nguyễn Phong Việt đã chọn khép lại đoạn đường 10 năm cùng với tập thơ “Đã Đi Qua yêu mến Nhớ”. Bởi đến một lúc nào đó, ai rồi cũng trở thành tìm thấy góc cửa bình yên, khép lại số đông bể dâu.

Bạn đang xem: Đi qua thương nhớ nguyễn phong việt


Nguyễn Phong Việt là cây bút danh được nói nhớ với tập thơ đầu tiên Đi qua thương lưu giữ (2012) rồi đến các tập thơ tiếp theo của anh đã hình thành những hiện tượng lạ xuất bản tại Việt Nam. Và tất cả lẽ, trước giờ nghỉ ngơi Việt Nam, chưa xuất hiện nhà thơ như Nguyễn Phong Việt định hình được tuyệt hảo rõ nét, thường xuyên 10 mùa Giáng Sinh, từng mùa đều reviews một tập thơ. Quả là một nhà thơ luôn giữ được phong cách và dấu ấn biến đổi thơ gây thương lưu giữ trong lòng người hâm mộ trong suốt những năm.

Đúng thời điểm Giáng Sinh 2021, công ty thơ Nguyễn Phong Việt đem lại tập thơ tiên tiến nhất Đã Đi Qua yêu mến Nhớ (Wavebooks và NXB cụ Giới)- tập thơ ghi dấu hành trình dài 10 năm.

Đã 10 mùa Giáng Sinh, Nguyễn Phong Việt đồng hành với người hâm mộ qua những tập thơ.

Xem thêm:

Có dấn định, họ (độc trả của thơ Nguyễn Phong Việt), từ những nhỏ người xa lạ bỗng gặp nhau trên hầu như câu thơ, tình cờ tìm thấy một trong những phần câu chuyện đời mình. Họ từng sở hữu các nỗi bi thương xót xa, khoảnh khắc tuyệt vọng xen lẫn thú vui bên giây phút hiểu rõ sâu xa trái tim; đã từng muốn từ chối con bạn mình; từng bao gồm quãng đời nhiều chấp niệm…

So với ngày trước, với Đi qua yêu đương nhớ, độc giả từng bị ám ảnh, day dứt, vật dụng vã với nó nhiều quá. Riêng biệt với Đã Đi Qua mến Nhớ, là lúc fan hâm mộ đọc về nỗi buồn, cô đơn, thấy với nhận diện nó như một phần bản năng trong con người, và bắt buộc chấp nhận, sống bình thường với nó, thay bởi vì đắm chìm, quẫy đạp, day dứt, nỗi buồn trong nó. Đó cũng là sự việc tất yếu hèn của con người. Đó cũng là lúc ta nhận ra mình rất cần được quý trọng hồ hết giá trị của hạnh phúc, niềm vui, sự tích cực.

Tạm khép lại một đoạn đường cũ, cũng đó là chuẩn bị mang đến một hành trình mới làm việc phía trước.

62 bài xích thơ vào Đã Đi Qua yêu thương Nhớ với chất thơ mộc mạc chân thành nhưng sâu lắng với chất chứa sự hiểu rõ sâu xa tâm bốn và giàu cực hiếm đồng cảm, phân chia sẻ. Độc giả sẽ có được dịp chiêm nghiệm đông đảo cung bậc cảm xúc đúc kết từ hành trình dài có đầy đủ thăng trầm, xúc chạm.

“Yêu yêu đương không lúc nào đau

chỉ là do con bạn chọn yêu đương ai đó hơn thương mình…”

-

“Buồn một chút ít thôi rồi họ sống tiếp với gạn lọc làm bạn

càng có nhiều vết yêu thương càng giản đối chọi mơ ước

không kỳ vọng cuộc sống ai tiếp đây rồi mang lại mình hạnh phúc

mình đang tự chúc

mỗi ngày được bình an…”

Độc đưa từng mê đắm những cái thơ độc bản và cá biệt của Nguyễn Phong Việt từng mùa Giáng Sinh. Bởi không ít câu chữ, nhằm ta kiếm tìm thấy với thấu suốt chính mình, với gần như vụn tan vỡ đớn nhức của bé tim, với phần lớn nắm buông lỡ làng, với cô độc trong bạn dạng ngã và tìm thấy niềm ủi an từ đông đảo dòng thơ biết trị lành.

"Đã Đi Qua yêu thương Nhớ" là tập thơ khép lại hành trình dài 10 năm hạnh ngộ của phòng thơ Nguyễn Phong Việt.

Và Đã Đi Qua thương Nhớ là tập thơ khép lại hành trình 10 năm hạnh ngộ trong phòng thơ Nguyễn Phong Việt. Mối duyên một thập kỷ ấy, quãng đời ngắn dẫu vậy lại quá nhiều năm với rất nhiều yêu yêu đương lẫn đau xót, chấp niệm lẫn thông suốt... Duy chỉ khác độc nhất vô nhị một điều, tập thơ cuối này như mang lại một luồng ánh sáng xanh lành tươi bắt đầu sẽ hợp lưu cùng bao gồm độc giả, chế tạo ra thành chiếc chảy đong đầy phù sa bồi đắp yêu thương thương, chữa trị lành đông đảo đớn đau, thăng bằng những chấp niệm... Để rồi chính fan hâm mộ mới là người sát cánh đồng hành và hun đúc hành trình dài 10 năm của thơ Nguyễn Phong Việt. Tuy vậy sau tất thảy hầu hết u hoài của tình đời, tình tín đồ và cả tình thơ, đơn vị thơ chọn khép lại chặng đường đời 10 năm. Bởi, ai rồi cũng cho một thời gian nào đó, sẽ tìm thấy ô cửa bình yên, khép lại đầy đủ bể dâu. Vì, chỉ riêng mọi người mới có:

“Mình có một tiếng nói của một dân tộc trong lòng

nên hãy ghi nhớ lắng nghe…”

Nhà thơ Nguyễn Phong Việt chia sẻ: “Mình không chọn thấy được đớn đau trong trái tim hồn để yêu cầu viết xuống trang giấy. Bản thân chẳng chọn những xúc cảm ray rứt lẫn hoang mang lo lắng dưới hầu hết mạch ngày tiết với mong ước được giãi bày. Mình cũng không thể chọn ngoái nhìn phần nhiều thương ghi nhớ hoặc mạnh bạo dựa vào bản thân qua từng lốt chân nối tiếp… thật sự, mộng mơ của đời bản thân là sống một cuộc sống bình thường, với toàn bộ những yêu thích bình dị nhất. Tuy nhiên ở đâu đó, đã tất cả sẵn số đông thứ bày biện ra, hòng thách thức nước mắt cùng niềm tin của một con người… thế nên phải thú nhận, bản thân chỉ là 1 con người nhỏ tuổi bé. Một ngày tê được tiếp nhận một sứ mệnh nhỏ dại nhoi, cùng rồi thì thong thả ngồi xuống viết ra… họ biết ơn nhau, bởi vì đã sống đây!”

Đã Đi Qua yêu đương Nhớcũng đem về một thời khắc để ta bước đi vào quãng đời mới, cùng với nguồn năng lượng tích rất để tái sinh trung ương hồn mình ở 1 tầm định tuyến mới. Với với riêng Nguyễn Phong Việt, họ hãy cùng chờ đợi sự chuyển đổi mới mẻ nơi anh.

Thể thơ: Thơ tự doThời kỳ: hiện đại1 bài bác trả lời: 1 thảo luận28 tín đồ thích: Quynh1984, cafe, Tyn, padme, Chaconne, norz, zenviet, Mui~Tek, KC, polaris2511, Nhiễu Sự, danny76, cachualove, cooleye_102, ...!!!..., phanthuymai, HUY HOÀI TỬ, homy, Huỳnh An, Viet Nguyen Walin, phuongtran, Blues, Blue, kokomi, doradomiss, Hạ đỏ, Ngô Rùa, Duc Anh
Từ khoá: tình thương (949) vỡ vạc (90) lỡ thôn (44)
- Lời Mỵ Nương (Đào Phong Lan)- cây cỏ may (Xuân Quỳnh)- bao gồm em (Xuân Diệu)- Em là người đàn bà trong tim anh (Thomas Anders)- hứa kiếp lai sinh, trả nợ tình (Trường Phi Bảo)
- chính vì không thể quên...- Đừng trách- nếu không muốn đi hết nhỏ đường...- lúc ta mỉm cười với nói...- Đám cưới (2)
*

Chúng ta có lòng tin đi đến cuối đất cùng trời mặc dù có phải trả giánhưng cuộc đời... Luôn có rất nhiều ngã rẽ!Phải những ai đã từng trải qua thương nhớmới thấy cô đơn chưa khi nào là thứ ta mong chọn lựata chỉ lựa chọn sống bên dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa ngõ sổnhững luống hoa hồng kim cương rạng rỡđêm đêm quan sát trời cùng đoán một vị sao dành cho chúng ta sẽ hiện tại rõmọi điều mong ao?
Ta cứ hình dung về căn nhà với những đứa con ngày sauchúng thì khóc mà chúng ta phải mỉm cười dỗđút từng thìa thức ăn sâu vào cái miệng nhỏ bé nhỏvà thấy yêu trái đất qua ánh mắt của trái tim chưa chắc chắn về nhức khổđơn giản là ghét-thương...Những buổi sáng sớm thức dậy lúc chúng bự dần lênsẽ đề nghị giành nhau tuýp kem tiến công răng đến ầm ĩsẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩsẽ cố tay nhau lúc vui với bĩu môi thời gian giận dỗikhông phải sống cùng với chua cay…Chúng ta thương phần nhiều ngày ít gió và những mâynhững ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắtnhững ngày chỉ cần tựa vai vẫn thấy lòng thanh thảnnhững ngày cơ mà nỗi cô đơn cũng cần như phân tử muối mặnnêm vào phần lớn bình yên…Nhưng cuộc đời luôn có rất nhiều ngã rẽ ngóng được để tênđể bạn định nghĩa lại hạnh phúcđể so đọ thiệt hơn hầu như mất mátđể lần thứ nhất trong lòng người ngờ vực tình yêu chưa hẳn là sản phẩm công nghệ duy nhấtbiết giải pháp làm tổn thương…Ngôi công ty được trả về với phần nhiều luống hoả hồng vàngcửa sổ, lối đi…phải khép lạinhững vày sao rồi cũng mang lại lúc lag mình chứ không thể sáng mãinhững giờ cười con nít vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng đến quãng đời ấyvà người bước đi…Chúng ta đã đi qua thương lưu giữ mà không thể phải vaynên nợ nần chỉ đong bằng cảm giácnên hại cuộc đời trong tương lai sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thiệt chặtnên băn khoăn lo lắng những giọt nước mắt đã quên từng phỏng rátdù đau cho xanh xao…Có bao nhiêu tín đồ đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

x